|
Chính
quyền
mới là một tập hợp đa dạng.
Bộ phận chính là trung tâm quyền lực của các Sô Viết, kết tụ thành một Ủy
Ban
Hành Chánh Trung
Ương. Ủy Ban này bao gồm một chính phủ hợp pháp và một hội đồng đại
biểu nhân
dân. Họ cố tìm hậu thuẩn và sự thừa nhận chính thức của dân chúng trong
nước và
của thế giới bên ngoài.
Bên cạnh đó, một bộ phận cách mạng
khác có cơ chế hoạt động
nằm giữa hệ thống quyền lực, đó là Ủy Ban Quân Quản thành phố Petrograd.
Feliks Dzerjinski nhận định vai trò
của Ủy ban Quân quản như
sau : '' Đó là một cơ cấu nhẹ nhàng, uyển chuyển, không có một pháp chế
chi
tiết, có thể thi hành công tác khẩn cấp. Không một định chế pháp lý nào
có thể
cản trở các hoạt động của Ủy ban nhằm đương đầu và tiêu diệt các kẻ thù
của Lực
Lượng võ trang chuyên chính vô sản.''
Trong
những
ngày đầu của tân chế độ, Lực lượng võ trang của
chính quyền độc tài vô sản hoạt động như thế nào ?
Theo lời của Dzerjinski, và sau này
chính cơ quan công an chính
trị Tcheka xác nhận, chương trình hành động của lực lượng võ trang rất
đơn giản
và ngắn gọn. Lúc đầu, Ủy Ban, có tên
gọi tắc CMRP, gồm có 60 thành viên, trong đó nhóm Bônsêvich chiếm 48
ghế . Số
còn lại gồm một vài thành viên thuộc nhóm Xã hội cách mạng thiên tả và
một số
thành viên độc lập. Chủ tịch là một đảng viên đảng Xã hội và bốn phó
chủ tịch
thuộc đảng Bônsêvich , trong đó có Dzerjinski và Antonov- Ovseenko.
Trong thực tế, trong suốt thời gian
cầm quyền, chỉ có 20 thành viên của ủy ban
thực
sự đứng ra ký tên cho khoảng chừng 6000 văn thư hay án lịnh với danh
nghĩa là
thư ký hay chủ tịch của ủy ban.
Qua hình thức chỉ thị, nghị quyết, Ủy
ban CMRP đã tổ chức
một mạng lưới hoạt động với chừng 1000 nhân viên được gài vào trong các
đơn vị
quân đội, các ban chấp hành Xô Viết, các tổ chức phường khóm. Các nhân viên này chỉ thi hành theo chỉ thị
của ủy ban CMRP mà thôi. Họ không lệ thuộc vào chính phủ cũng như không
lệ
thuộc vào Bộ chính trị trung ương.
Trong khi các đảng viên Bônsêvich còn
đang bận rộn thành lập
chính phủ, ngày 26 tháng 10, một số nhân vật không tên tuổi đã đưa ra
một số
biện pháp để củng cố chính quyền độc tài vô sản, như:
Cấm phát
hành các
truyền đơn phản cách mạng.
Đóng cửa 7 tờ báo có khuynh hướng tư
sản quý tộc và khuynh
hướng xã hội ôn hòa.
Kiểm soát
bưu điện
và đài phát thanh.
Thành lập ủy ban kiểm kê tài sản, nhà
cửa, xe hơi,..
Lịnh đóng cửa báo chí được phê chuẩn
sau đó hai ngày
Nhưng phải chờ sau một tuần lễ tranh
luận sôi nổi, giữa
chính quyền và Bộ chính trị trung ương Bôsêvich, lịnh đóng cửa báo chí
mới
chính thức cho thi hành bằng một quyết nghị.
Trong giai đoạn đầu, vì chưa tin
tưởng
vào khả năng của
mình, đảng Bônsêvich khuyến khích tiếp tục áp dụng chiến thuật đã giúp
hự thành
công trong các biến cố của năm 1917. Đó là lợi dụng tinh thần quá khích
và bồng
bột của quần chúng.
Khi đại diện của tỉnh Pskov đến chất
vấn về tình trạng vô
chính phủ, Dzerjinski trả lời: ''Nhiệm
vụ của chúng ta là phá bỏ trật tự cũ. Nhưng chúng ta chưa đủ lực lượng
để làm
công tác này. Vì thế chúng ta phải lợi dụng sự cuồng nhiệt của quần
chúng. Quần
chúng cho rằng chính họ tự động đứng lên giải phóng. Trong giai đoạn kế
tiếp,
chúng ta sẽ hướng dẫn họ hành động. Dưới quyền lãnh đạo của chúng ta,
chúng ta
trở thành tiếng nói của quần chúng và cùng với nhân dân chống lại kẻ
thù của
giai cấp vô sản. Chúng ta sẽ trở thành những người xây đường cho các
dòng thác
cách mạng. Chúng ta sẽ khai thác sự căm thù và kích thích ý chí trả thù
hợp lý
của tầng lớp bị trị đối với tầng lớp áp bức.''
Trong một phiên họp của ủy ban CMRP
hôm 29 tháng, nhiều
thành viên của ủy ban đề nghị phải tiến hành ngay các biện pháp đối phó
và đánh
phá kẻ thù của nhân dân. Ngày 13 tháng 11 để đáp ứng lời đề nghị của
các thành
viên, ủy ban CMRP ra thông báo:
'' Công chức của các công sở hành
chánh, ngân hàng, hỏa xa,
bưu điện,.. đang phá hoại các chính sách của nhà nước Bônsêvich. Kể từ
ngày hôm
nay, họ là kẻ thù của nhân dân. Tên tuổi của những người này sẽ được
đăng trên
các báo và sẽ được niêm yết ở những nơi công cộng.''
Tiếp theo
sau mấy
ngày niêm yết, là một bản cáo trạng kết án.
Những người bị nghi ngờ phá hoại, đầu
cơ hay chiếm đoạt tài
sản bị giam tức khắc vì bị coi như là kẻ thù của nhân dân. Trong vòng
vài ngày,
Ủy ban CMRP đã cho ra đời hai tội trạng đáng sợ: Kẻ thù của nhân dân và
kẻ bị
tình nghi.
Ngày 28 tháng 11, Chính quyền ban
hành
một nghị quyết do
Lenine ký để hợp thức hóa cụm từ '' kẻ thù của nhân dân''. Nghị quyết
xác nhận
tất cả thành viên của đảng Dân Chủ Lập Hiến đều là kẻ thù của nhân dân.
Những
người này sẽ bị bắt và đưa ra tòa án nhân dân. Theo các điều khoản của
nghị
quyết, tất cả các luật lệ của các đảng dân chủ xã hội cũng như của đảng
xả hội
cách mạng đều đi ngược lại quyền lợi của giai cấp nông dân thợ thuyền.
Trong
khi chờ đợi soạn thảo bộ luật mới, Tòa án phải dựa theo các luật lệ
hiện hành
xét xử sao cho phù hợp với trật tự của cách mạng.
Nội dung của nghị quyết thật mơ hồ.
Nó
sẽ dẫn đến những hậu
quả do sự lạm dụng quyền hành.
Các Tòa án cũ được thay thế bởi các
Tòa án nhân dân và Tòa
án cách mạng. Các Tòa án này có tòan quyền xét xử các tội phạm chống
đối nhà
nước vô sản, tội phá hoại, tội làm gián điệp, tội lạm dụng quyền thế và
tội
phản cách mạng.
Ông Rourski, ủy viên nhân dân phụ
trách Tư pháp t2 năm 1918
đến 1928 xác nhận rằng, Tòa án nhân dân không phải như các Tòa án
thường. Đó là
Tòa án của chính quyền chuyên chính vô sản. Nhiệm vụ của các Tòa án này
là kết
án với mục đích tiêu diệt và loại trừ các phần tử chống lại chính quyền
Bônsêvic hơn là mục đích xét xử.
Một trong các toà án này là tòa án
chuyên về báo chí. Nó có
nhiệm vụ tuyên xử các tội vi phạm các
điều khỏan của nghị quyết chính quyền về báo chí. Tòa án ra lịnh đình
bản các
nhật báo, tuần báo, và các tạp chí cố ý phổ biến sai lệch các tin tức.
Bên cạnh sự hình thành các cơ quan Tư
pháp, Ủy ban CMRP cũng
ráo riết củng cố cơ cấu của mình.
Tình hình lương thực vô cùng nguy
cập.
Kho dự trữ lương thực
của thành phố Petrogradchỉ còn có thể cung cấp một ngày ăn không đày đủ
cho dân
có phiếu tiếp tế thực phẩm. Để đối phó với tình trạng thiếu lương thực,
ngày 4
tháng 11, chính phủ thành lập Ủy ban lương thực. Nhiệm vụ của uỷ ban là
đi tìm
lương thực. Thông cáo đầu tiên của ủy ban lương thực nhắm vào những
người giàu
có, thành phần chiếm hữu của cải. Ủy
ban lương thực trưng dụng số lương thực thăng dư của họ.
Ngày 11 tháng 11, ủy ban lương thực
gởi một số nhân viên về
các tỉnh đi truy lùng, thu mua ngũ cốc, lương thực để tiếp tế cho dân
thành phố
Petrograd và cho binh lính của Hồng quân đang chiến đãu với quân Đức.
Các nhân
viên này được lấy từ các toán quân của các binh chủng bộ binh, hải
quân, Hồng
vệ binh, công nhân và thợ thuyền.
Một ủy ban đặc trách truy lùng tàn
quân nhân cũng như nhân viên cảnh sát cúa
Nga
Hoàng thành lập vào ngày 10 tháng 11.
Các toán truy lùng còn có nhiệm vụ thanh toán các đảng viên của các
đảng tư sản
và cả các công chức bị tình nghi.
Trong tình cảnh rối ren của thành phố
vì nạn đói, các toán
Hồng vệ binh phối hợp với toán tự vệ ô hợp mới được thành lập, lục soát
nhà cửa
của nhân dân. Các toán này tịch thu tài sản, bắt bớ người một cách vô
cớ, đòi
tiền chuộc mạng sống,.. Họ mạo danh ủy ban cách mạng hăng say cướp bóc
tài sản,
tịch thu lương thực và hành hung những ai chống lại. Các vụ thanh toán
vì tư
thù xảy ra quá nhiều.Các vụ cướp có vũ khí nhắm vào các tiệm buôn, kho
hàng,
kho rượu trong lâu đài Mùa Đông của
Hoàng Gia Nga. Hiện tượng hống hách càng ngày càng gia tăng. Dzerjinski
phải
đích thân ra lịnh bài trừ các phần tử gây rối loạn và hiện tượng say
sưa của
các toán trưng thu.
Ngày 6 tháng 12, Ủy ban chống gây rối
và bài trừ say
rượu ban hành tình trạng khẩn trương và
lịnh thiết quân luật trên toàn thành phố Petrograd để chấp dứt tình
trạng vô
trật tự do các phần tử '' bất hảo núp dưới danh nghĩa cách mạng'' gây ra.
Ngoài các vụ nổi loạn, chính quyền
Bônsêvich còn phải lo đối
phó các cuộc đình công lan rộng của công chức xảy ra hồi ngày 25 tháng
10. Do
sự đe dọa này, nhà nước cho thành lập Ủy Ban thân Nga để chống lại các
hành
động phản các mạng, chống luôn các vụ đầu tư kinh tế, chính trị và các
vụ phá hoại.
Ủy ban có tên là Vetchka, và được thế giới biết đến với cái tên Tcheka
: ủy ban
công an chính trị.
Trước khi cho ra ban công an chính
trị
Tcheka, các lãnh tụ
Bônsêvich cho giải tán ủy ban CMRP.
Lực lượng võ trang của chính quyền
độc
tài vô sản đã bảo vệ
những người Bôsêvich như thế nào trong bối cảnh chính trị hỗn loạn của
Nga thời
bấy giờ ?
Trong phiên hựp ngày 6 tháng 12, các
lãnh tụ Bônsêvich ủy
nhiệm cho Dzerjinski được tòan quyền,
thành lập ngay một Ủy ban đặc biệt. Ủy ban của Dzerjinski có quyền xử
dụng mọi
khả năng của cách mạng để tìm ra một biện pháp nhằm chận đứng các cuộc
đình
công của công chức và chống lại các vụ phá hoại.
Trước đó vài ngày, Lenine bày tỏ sự
phấn khởi về diễn tiến
và thành quả của cuộc cách mạng Pháp 1789. Ông cho rằng cách mạng tháng
10 năm
1917 của Nga là sự tái diễn của cách mạng Pháp. Lenine nói với viên thư
ký V.
Bontch Brouevitch phải tìm cho được một người vô sản tiến bộ và nhiệt
tình. Người đó có thể thay thế vai trò
công tố viên Fouquier Tinville. Chính công tố viên này đã thủ tiêu
nhiều người,
mà ông gọi là những phần tử phản động trong thời các mạng Pháp. Lenine
nghĩ
rằng Dzerjinski có thể đóng vai trò đó. Trong thời gian điều hành Ủy
ban CMRP,
Dzerjinski đã chứng tỏ khả năng của mình trong
chức năng này. Lenine còn cho người thư ký
biết thêm rằng chính
Dzerjinski đã từng bị ông Okrankha, trưởng ban an ninh Hoàng Gia Nga
bắt giam.
Vì thế Dzerjinski biết rất rõ, anh ta phải làm gì
trong vai trò đó.
Trước khi Cơ quan công an chính trị
Tcheka mở phiên họp đầu
tiên vào ngày 7 tháng 12, Lenine gởi thơ cho Dzerjinski, dặn dò : ''
Theo đề nghị của đồng chí trong bản phúc
trình
ngày hôm nay, chúng ta có thể viết ra một thông cáo
, với nội dung : '' Bọn trưởng giả âm mưu nhúng tay
vào tội ác,
bằng cách chiêu dụ các thành phần cặn bã của xã hội để gây rối loạn.
Đồng lõa
với bọn này là những cán bộ cao cấp trong các cơ quan , công sở. Chúng
sẽ tham
gia vào các cuộc đình công và phá hoại để làm yếu dần chính sách của
chính phủ.
Cuối cùng chúng thay đổi cơ chế xã hội. Bọn trưởng giả sẽ tìm đủ mọi
cách để
cản trở kế hoạch cung cấp lương thực, và như vậy, sẽ có hàng triệu
người chết
đói. Phải thi hành ngay một số biện pháp đặc biệt để đối phó với các
phần tử
phá hoại, phản cách mạng''.
Trong phiên họp tối ngày 7 tháng 12,
Dzerjinski đọc bản dự
thảo tuyên cáo trước ủy ban. Dzerjinski cho rằng: '' cách mạng đang bị
đe dọa
trầm trọng ở khắp nơi. Đây là mặt trận nguy hiểm nhất. Vì thế chúng ta
phải vận
dụng các đồng chí cứng rắn, cương quyết, không tình cảm, sẵn sàng hy
sinh và sẵn
sàng hành động cho dù rất tàn ác, để đạt cho được mục tiêu của cách
mạng. Không
có công lý gì cả. Chúng ta không đi tìm công lý. Chúng ta đang bị bao
vây trong
một trận chiến ác liệt. Kẻ thù tấn công chúng ta khắp nơi, nhưng chúng
nó không
chịu lộ diện. Đây là mặt trận sống mái, một mất, một còn. Tôi yêu cầu,
hãy
thành lập một Ủy ban có đày đủ thẩm quyền
để giải quyết ngay những khó khăn, thanh toán
ngay bọn phản cách
mạng bằng phương châm cách mạng và lòng trung thành với người Bônsêvich.
Ủy ban có nhiệm vụ :
1.- Chủ động, thanh trừng và cô lập
hóa các âm mưu phá hoại
của các phần tử hay đảng phái phản cách mạng trên toàn quốc.
2.- Đưa tất cả các phần tử chống cách
mạng ra tòa án nhân
dân.
Ủy ban sẽ mở các cuộc điều tra sơ
khởi. Nếu tình hình đòi
hỏi, Ủy ban sẽ chia ra làm ba công tác :
a./ Tình báo.
b./ Tổ chức.
c./ Hành động.
Ủy ban sẽ thành lập một bộ phận
chuyên
môn theo dõi và khám
phá các hoạt động phá hoại, báo chí, và các cuộc đình công của bọn dân
chủ cách
mạng hữu phái và bọn dân chủ lập hiến.
Ủy ban sẽ cho thi hành các biện pháp
sau đây: tịch thu tài sản, trục xuất ra
khỏi nơi cư
trú, tịch thu thẻ phân phối lương thực, công bố danh sách kẻ thù nhân
dân,...
Ngày 12 tháng 12, nhóm Bônsêvich
thương lượng với nhóm xã
hội cách mạng thiên tả. Họ bằng lòng
chia 6 ghế cho đảng cách mạng xã hội để giải tỏa tình trạng cô lập
chính trị
trong Quốc hội. Vì là nhóm thiểu số, nên nhóm Bônsêvich áp dụng chiến
thuật hòa
hoãn.
Ban công an chính trị Tcheka bắt đầu
bành trướng và khởi sự
hành động trong khi chưa được pháp lý thừa nhận. Dzerjinski cũng như
Lenine
không muốn có một sự ràng buộc nào trong khi hành động. Theo hai ông,
cuộc sống
sẽ hướng dẫn các hành động của Tcheka. Đó là sự khủng bố dân chúng và
các vụ
bạo động trên đường phố. Những người Bônsêvich tạm thời bỏ qua những
nghi ngờ
của họ về tính quá khích của quần chúng. Họ cố tình khuyến khích quần
chúng nổi
loạn.
Ngày 1 tháng 12, với trách nhiệm của ủy viên đặc trách chiến tranh, Trotski báo
động : '' Trong
vòng một tháng, các cuộc bạo động của quần chúng sẽ gia tăng cường độ
khủng
khiếp hơn những gì đã xảy ra trong cuộc cách mạng 1789 của Pháp. Lúc
bấy giờ sẽ
không còn nhà tù để chứa. Lúc đó phải dùng đến máy chém , một phát minh
quan
trọng của cách mạng Pháp. Lợi điểm của máy chém là làm giảm số lượng
người. Và
máy chém sẵn sàng đón chờ kẻ thù của chúng ta.''
Trong một buổi nói chuyện với hiệp
hội
nhân công thợ thuyền,
Lenine , lại một lần nữa nhấn mạnh :'' Bạo lực khủng bố là công lý của
cách
mạng vô sản. Chính quyền Sô Viết phải hành động như vậy và bắt buộc
phải hành
động như vậy trong cuộc cách mạng vô
sản. Nhờ đó mà chúng ta mới đập tan được công
lý của bọn tư sản trưởng giả, công cụ của giai
cấp bốc lột thống
trị. Quân nhân và công chức phải đứng lên để tự cứu lấy mình. Không chờ
ai giúp
cả. Nếu đám đông quần chúng không đứng lên đãu tranh, chúng ta sẽ mất
hết. Nếu
chúng ta không khủng bố chống bọn đầu cơ và không bắn vào đầu chúng
trước đám
đông quần chúng thì chúng ta sẽ hoàn toàn thất bại.''
Những lời kêu gọi bạo động này thật
sự
đã xảy ra trước khi
những người Bônsêvich lên nắm chính quyền.
Khởi từ mùa Thu năm 1917, nông dân
nổi
loạn cướp phá hàng
chục ngàn nông trại và tàn sát hàng ngàn điền chủ.
Bạo động ngự trị trên đất Nga trong suốt năm đó. Nó bộc phát dưới nhiều hình thức khác
nhau. Ở đô thị, bạo động là phản ứng của tương quan quyền lợi giữa các
giới tư
bản. Ở nông thôn, nó là hệ quả của sự
xung đột trường kỳ giữa giới nông dân và địa chủ.
Ba mặt bạo động: nông thôn , thành
thị
và chiến tranh đã tạo
cho nước Nga ở trong một tình trạng bùng nổ mà hậu quả của nó là sự tàn
phá đặc
biệt trong giai đoạn sôi sục cách mạng. Nó đánh dấu một phá sản của
trật tự và
quyền lực. Nó tạo sự nghi kỵ giữa những người sống ở miền quê với lớp
dân thành
thị. Nông dân cho rằng thành thị là nơi xuất phát các quyền lực và áp
bức. Trái
lại, một số chính trị gia xuất thân từ giới trí thức cho rằng nông dân
là dân
bán khai, còn mang thú tính, cần phải phục tùng những người sống có tổ
chức ở
thành phố. Giới trí thức và các chính
trị gia đều nghĩ rằng, các cuộc bạo động của nông dân sẽ làm suy giảm quyền lực của chính phủ. Đây là cơ hội tốt
cho nhóm Bônsêvich lên nắm chính quyền
trong khoảng trống chính trị của thời đó.
Cuối năm
1917 và đầu năm 1918, không có lực lượng
đáng kể nào chống lại chính quyền.
Chỉ trong
vòng một tháng, đảng Bônsêvich chiếm một phần lớn
đất đai ở miền Bắc và miền Trung cho đến tận trung lưu khu vực sông
Volga. Họ
kiểm soát nhiều thị trấn vùng Caucase, thành phố Bakoa và thành phố
Tachkent
vùng Trung Á.
Ukraine và Phần Lan đã ly khai và
không có hành động nào
chống lại chính quyền Bônsêvich. Một toán quân nhân độ chừng 3000 người
do hai
tướng Alexeiev và Kornilov lãnh đạo ở phía Nam nước Nga là tổ chức duy
nhất
chống lại quân Bônsêvich. Đơn vị này là tiền thân của
Bạch Quân sau này. Hai Tướng lãnh Alexeiev và
Kornilov đặ nhiều
hy vọng vào giống dân Cosaque sinh sống trong vùng sông Don và Kouban.
Dưới
thời Nga Hoàng, những người Cosaque có nhiều đặc quyền so với nông dân
thường.
Khi phục vụ trong quân đội đến 36 tuổi, họ được phép giải ngũ và được
cấp 30
mẫu đất để canh tác. Nguyện vọng của họ là mong giữ được phần đất mà họ
đã được
cấp phát. Họ rất sợ các cuộc đãu tố nhắm vào phú nông. Chính vì muốn
bảo vệ đất
đai của mình, người Cosaque quyết tâm tham gia vào các tổ chức chống
lại nhóm
Bônsêvich vào mùa Xuân 1918.
Cuộc nội chiến thực sự diễn ra từ mùa
Đông năm 1917 và mùa
Xuân năm 1918 khi nhóm quân tình nguyện độ vài ngàn người chống lại các
cuộc
đàn áp của trên 6000 quân Sô Viết, đặc dưới quyền chỉ huy của Tướng
Sivers ở
miền nam nước Nga. Cuộc đàn áp diễn ra rất thô bạo. Quân Sô Viết đàn áp
luôn cả
thường dân.
Vào tháng 6 năm 1919, Tướng Denikine,
chỉ huy trưởng lực
lượng quân sự miền Nam nước Nga cho mở cuộc điều tra về tội ác của nhóm
Bônsêvich. Sau vài tháng làm việc, ủy ban điều tra tội ác đã đúc kết
một danh
sách các tội phạm của các vụ đàn áp ở
Ukraine, Kouban, vùng sông Don và bán đảo Crimee. Các bằng chứng tội
ác, các
nhân chứng còn sống sót đã được S.P. Melgounov ghi lại đày đủ trong
cuốn sách
'' Cuộc khủng bố đỏ trên đất Nga từ năm 1917 đến hết năm 1924''. Sách
xuất bản
ở Luân Đôn. Nội dung của quyển sách ghi lại tội ác do bọn Bônsêvich gây
ra kể
từ tháng giêng năm 1918 . Sách được xem như tài liệu giáo khoa trong
các trường
học.
Tại
Tangarog, những người Bônsêvich trói tay 50 điạ chủ và
sĩ quan Bạch quân và đẩy họ vào trong các lò nấu thép đang sôi sục.
Tại
Evpatoria, hàng trăm sĩ quan và các nhà tư sản quý tộc
bị trói chân tay, bị tra tấn dã man trước khi bị quăng xuống biển.
Tại các
thành phố chiếm đóng khác như Sebastopol,
Yalta, Alouchta,
Simferoplo,.. cũng xảy ra
nhiều vụ giết người man rợ tương tự. Nhất là ở những vùng có dân
Cosaque sinh
sống.
Ủy ban
điều
tra tội ác liệt kê chi tiết về các vụ giết người
như sau :
Các xác chết mất tay, thiếu chân,
không đầu, xương hàm bể
nát, bộ phận sinh dục phá hư,.. Theo tác giả Melgounov của tài liệu về
tội ác,
khó có thể xác nhận tội ác do chính phủ ra lịnh thi hành theo chính
sách khủng
bố, hay do các thành phần cuồng tín gây ra trong các cuộc giao tranh mà
các cấp
chỉ huy không kiểm soát được. Cho đến
tháng 8 năm 1918, không có một tài liệu nào xác định công an Tcheka địa
phương
đã ra lịnh các cuộc tàn sát. Trên thực tế có một số công an cơ sở nhúng
tay.
Nạn nhân của các vụ tàn sát không những chỉ là những đảng viên của các
tổ chức
thù địch , mà còn cả những người bị tình nghi là kẻ thù của nhân dân và
các
thường dân vô tội nữa.
Đầu tháng 3 năm 1918, trong số 240
người bị giết tại Yalta,
có 165 sĩ quan , 70 tù chính trị , luật sư, ký giả, giáo sư. Các toán công an võ trang, Hồng vệ binh, và
các đảng viên Bônsêvich đã giết họ.
Tiêu diệt các phần tử thù địch là hệ
quả tất nhiên của của
cuộc cách mạng chính trị và xã hội , với một bên là kẻ chiến thắng và
phía bên
kia là kẻ bại trận. Quan niệm này không phải chỉ được mới biết sau
tháng mười
năm 1917. Nhưng những người Bônsêvich đã chính thức hợp thức hóa nó.
Trong một bức thư của một Đại úy trẻ
viết vào tháng 3 năm 1918, đã kể lại những
gì đã
xảy ra trong trung đoàn của anh. '' Giữa chúng tôi - sĩ quan và binh sĩ
- đã có
một vực thẩm ngăn cách không ai lường trước được. Bình thường chúng tôi
là chủ
của đám lính. Nhưng vì đây là cuộc cách mạng xã hội và chính trị, chúng
tôi là
người thua cuộc, nên các binh sĩ lên tiếng nói rằng giờ đây họ là những
người
chủ của chúng tôi. Họ tưởng rằng họ đã trả được mối thù sau nhiều thế
kỷ làm
tôi tớ.
Đối với
đám đông quần chúng, người Bônsêvich giải
thích
các hành động phục thù xã hội như chỉ điểm, khủng bố là làm đúng theo
lời của
Lenine.
Ngày 15 tháng 12 năm 1917, Dzerjinski
cho đăng trên tờ
Izvestia lời kêu gọi các Xô Viết phải thành lập các toán công an chính
trị
Tcheka. Kết quả của lời kêu gọi này là sự xuất hiện vô số ủy ban, phân
đội, cơ
quan đặc biệt,.. nhiều đến nổi, chính quyền không thể kiểm soát. Vài tháng sau, mượn lời than phiền của quần
chúng, chính quyền ra lịnh dẹp các toán công an Tcheka. Sau đó, chính
quyền
trung ương tự đứng ra thành lập một mạng lưới công an khác để tiện việc
theo
dõi.
Tháng 7 năm 1918, Dzerjinski báo cáo
thành quả của ngành
công an trong nửa năm đầu : Trong khoảng thời gian này, chúng tôi bắt
tay ngay
vào việc. Chúng tôi còn mò mẫm cho nên không hoàn tất sứ mạng. Đến ngày
hôm
nay, bản tổng kết về thành quả của các vụ đàn áp chống lại '' những cái
tự do''
được coi là khá súc tích. Khởi đầu, Tcheka chỉ có chừng 100 nhân viên.
Nửa năm
sau con số nhân viên tăng lên 12.000 cán bộ.
Ngày 11 tháng giêng năm 1918,
Dzerjinski gởi báo cáo về cho
Lenine: ''Ban đầu tổ chức của chúng ta còn khiêm nhường.
Mặc dù đã đạt được một số thành quả đáng kể nhưng chúng
tôi vẩn còn ở trong tình trạng ''chưa thể được''. Chúng tôi không có
nguồn tài
trợ nào cả. Chúng tôi làm việc suốt ngày đêm. Chúng tôi không có bánh
mì, bơ
phó mát để ăn và không có cả
trà, sữa, đường để uống. Xin đồng chí cho
phép chúng tôi xử dụng thực phẩm trưng thu của các nhà giàu để làm
lương thực
hằng ngày.''
Dzerjinski chiêu mộ được lối chừng
100
bạn cũ đã từng sát
cánh với ông trong thời hoạt động bí mật. Phần lớn họ thuộc sắc dân Ba
Lan,
Baltes. Họ làm việc trong ủy ban quân sự cách mạng thành phố Petrogad.
Vài
người trong số này về sau trở thành lãnh tụ của Bộ Nội Vụ trong năm
1930. Như
các ông Latsis, Menjiinski, Messing, Moroz, Peter, Trilisser, Unchlicht
và
Iagoda.
Công tác
của ban công an chính tri Tcheka la phá tan các
cuộc đình công của công chức thành phố Petrograd.
Phương pháp làm việc của các toán
công
an rất đơn giản. Họ
bắt các người chủ chốt các cuộc đình công với lý do là ai không làm
việc thì
người đó không có chỗ đứng trong xã hội.. Dzerjinski
ra lịnh bắt các dân biểu thuộc đảng cách
mạng xã hội và đảng
Mensêvich trong quốc hội lập hiến. Ông
Steinberg, ủy viên nhân dân đặc trách tư pháp thuộc cánh xã hội thiên
tả cực
lực phản đối hành động chuyên quyền này của Dzerjinski.
Steinberg đặt vấn đề thẳng với Lenine về vai
trò của ủy ban nhân dân đặc trách tư pháp. Liệu ủy ban tư pháp của ông
có còn
cần thiết nữa hay không. Hay đặt cho nó cái tên ủy ban phá hoại xã hội
như đã
xảy ra có lẽ đúng hơn. Lenine trả lời:''- Đúng vậy. Tôi cũng muốn gọi
như vậy
nhưng không thể được.''
Lenine tìm cách giải hòa Dzerjinski
và
Steinberg. Steinberg
muốn ban công an chính trị Tcheka trực thuộc cơ quan tư pháp, nhưng
Dzerjinski
viện cớ rằng tư pháp còn chịu ảnh hưởng quá nhiều của chế độ cũ, chỉ làm lợi cho chế độ cũ. Dzerjinski chỉ muốn ban
công an chính trị Tcheka chiụ trách nhiệm trực tiếp với chính phủ mà
thôi.
Ngày 6
tháng giêng
năm 1918 xảy ra một biến cố quan trọng, nhằm gia
tăng quyền lực cho chế độ độc tài Bônsêvich.
Khóa họp Quốc Hội đầu tiên chỉ có 175 dân
biểu hiện
diện. Con số quá ít so với tổng số 707
dân biểu. Công an chính trị Tcheka đến giải tán phiên họp. Không có một
phản
ứng đáng kể nào chống lại hành động
chuyên quyền này. Chỉ có một cuộc biểu tình nhỏ, nhưng bị quân đội dẹp
tan
ngay. 20 người tham dự cuộc biểu tình
bị bắn chết. Đó là kết quả đau thương của bài học về dân chủ và bài học
dân chủ
chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ.
Sau khi giải tán Quốc Hội, Chính
quyền
Bônsêvich của thành
phố Petrograd trở nên bấp bênh. Bởi vì lúc bấy giờ tại
thành phố Brest-Litosk, các ủy viên nhân dân
Trotski, Kamenev, Ioffe và Radek đang
thương lượng hòa bình với các nước Đức,
Áo, Hung và Thổ nhỉ Kỳ.
Ngày 19 tháng 1 năm 1918 chính quyền
Bônsêvich vội vàng công
bố dời thủ đô về Mạc Tư Khoa. Không
phải người Bônsêvich sợ quân Đức tấn công vì Nga
và Đức đã ký hòa ước ngày 15 tháng 12 năm 1917, nhưng
chính là họ lo sợ lực lượng công nhân
thợ thuyền nổi dậy chống đối.
Từ hai tháng nay, sự bất mãn ở những
khu vực lao động lên
cao. Tình trạng lính đào ngũ gia tăng làm giảm số phiếu đặt hàng ở các
công
xưởng phục vụ cho quân đội. Các hãng xưởng không có việc làm cho nên phải đóng cửa. Hàng chục ngàn thợ
thất nghiệp. Thực phẩm thiếu thốn. Khẩu phần ăn giảm sút, chỉ còn 250 g
bánh mì
cho mỗi đầu người. Không còn cách nào cứu vãng tình thế, Lenine phải
đem xử bắn
các người đầu cơ để làm vật tế thần. Ông
ra lịnh cho xí nghiệp phải cử người đi truy lùng
và tịch thu lương
thực. Công nhân nào không tuân lịnh sẽ bị tịch thu thẻ tiếp tế thực
phẩm.
Ngày 31 tháng 1 năm 1918, sau khi đi
Brest-Litovk trở về,
Lenine thành lập ủy ban đặc biệt chuyên lo chuyện vận và tiếp tế lương
thực.
Trotski và Tsiouroupa chịu trách nhiệm ủy
ban này. Đó là quyết định để dẫn đến vai trò độc
quyền tiếp tế lương
thực của chính quyền cộng sản.
Trung tuần tháng hai, Lenine chuyển
cho ủy ban một dự án,
nhưng ủy ban không thi hành. Theo Lenine, nếu dự án hình thành, nông
dân bắt
buộc phải nộp một số lương thực thặng dư cho chính quyền. Nhà nước sẽ
trả bằng
giấy chứng nhận thay vì tiền. Sau một thời hạn thu hoạch muà mà nông
dân không giao
đủ số lượng lương thực thì sẽ bị xử bắn. Tsiouroupa
viết trong tập hồi ký : ''Sau khi đọc bản
dự án, chúng tôi
tưởng như sét đánh. Nếu thi hành dự án của Lenine, chắc chắn sẽ xảy ra
một cuộc
hành quyết nông dân tập thể. Cuối cùng chúng tôi bác bỏ dự án.''
Ở thời
điểm này có
nhiều sự kiện giúp chúng ta khám phá các sự thật. Đầu năm 1918, Lenine
bị dồn
vào ngõ cụt vì chính sách của ông. Ông rất sợ kế hoạch tiếp tế lương
thực cho
các trung tâm kỹ nghệ thất bại. Ông có cái cảm tưởng các trung tâm kỹ
nghệ là
những ốc đảo nằm giữa đại dương nông dân. Chính vì lo sợ, ông sẵn sàng
ra lịnh
tịch thu tất cả lương thực của nông dân thay vì chỉ thay đổi vài ba
điểm trong
chính sách.
Sự xung đột vì thế không thể nào
không
xảy ra.
Một bên là tập thể nông dân cương
quyết giữ lấy sảm phẩm do sức lao động của
mình làm ra.
Phía bên kia là tân chính quyền
Bônsêvich vì muốn chứng tỏ
quyền hành, không cần quan tâm đến các nguyên tắc vận hành kinh tế. Họ
coi các
diễn biến hiện tại là dấu hiệu của một xã hội vô trật tự.
Cuộc thương lượng ở Brest-Litovk ngày
18 tháng 2 năm 1918
bất thành. Quân Đức tràn vào lãnh thổ Nga. Chính quyền Bônsêvich công
bố tình
trạng '' tổ quốc lâm nguy''. Nhà nước kêu gọi dân chúng chống lại quân
Đức, kèm
theo các lời cảnh cáo: xử bắn tất cả những ai làm gián điệp, những kẻ
đầu cơ,
những người xách động chống phá chính quyền cách mạng.
Ngày 3 tháng 3 năm 1918, Nga ký hòa
ước với Đức. Các biện
pháp thi hành trước đây tạm thời bãi bỏ. Nhưng đến ngày 16 tháng 6
chính quyền
cho tái thi hành lịnh xử bắn. Trên thực tế, công anh chính tri Tcheka
đã ra
lịnh xử bắn nhiều người nhưng chẳng ai phản đối.
Khi chính phủ rời Petrograd dọn về
Mạc
Tư Khoa, ban công an
chính trị Tcheka chiếm các cơ sở của chính phủ và các công ty bảo hiểm
nằm dọc
theo đại lộ Bolchaia-Loubianka, cạnh điện Cẩm Linh làm văn phòng chính
cho cơ
quan mình. Cơ sở này , theo thời gian thay đổi thành GUEPON, NKVD, MVD
và cuối
cùng là KBG đến ngày Xô Viết cáo chung.
Từ con số 600 nhân viên vào tháng 3 lên đến 2000 vào tháng 7, công tác tại Mạc
Tư Khoa. Đó là chưa kể đến các nhân viện thuộc lực lượng công an đặc
biệt.
Trong khi đó Bộ Nội Vụ chỉ có 400 nhân viên phục vụ.
Trong đêm 11 rạng 12 tháng 4 năm
1918,
Công an tung ra 1000
nhân viên mở cuộc càn quét thủ đô Mạc Tư Khoa. Họ tấn công vào 20 cao
ốc, nơi
cư trú của các thành phần vô chính phủ. Sau nhiều giờ kháng cự, công an
bắt giữ
520 người. 25 người bị bắn tại chỗ với tội danh '' các tên ăn cướp''.
Từ đó
công an gán cho tội trạng '' ăn cướp''
vào những ai mà họ muốn thủ tiêu.
Sau đêm càn
quét
được coi là thành công, Các toán công an tiếp tục mở các cuộc ruồng bắt
trong
chiến dịch mà họ gọi là '' bình định''.
Trong một văn thư gởi cho Ủy Ban
Trung
Ương đề ngày 29 tháng
4 năm 1918, Dzerjinski xin tăng thêm lực lượng để có thể trấn áp các
cuộc chống
đối càng ngày càng lớn của nhân dân.
Từ tháng 10 năm 1917 đến nay, chính
quyền Bônsêvich không
cãi thiện được gì cho đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân như
chính
quyền đã hứa hẹn trong cuộc cách mạng hồi tháng 2 năm 1917.
Dưới con mắt của nông dân, Bônsêvich
là những người cộng
sản, không hơn không kém. Những người Bônsêvich tịch thu lương thực do
nông dân
làm ra. Nông dân đặt câu hỏi liệu có
khác gì giữa những người Bônsêvich của ngày hôm qua
khi họ phân phối đất đai cho nông dân và những người
Bônsêvich của hôm nay ra khi họ ra lịnh
tịch thu lương thực, trưng dụng đến cái áo sơ mi cuối cùng của những
nông dân
lương thiện ?
Vào mùa Xuân 1918, tình hình quân sự
cũng như chính trị trên
toàn nước Nga chưa phân chia thắng bại. Tại một số Sô Viết, dân chúng
còn làm
chủ tình hình. Ở đó, sinh hoạt chính trị là sự liên hiệp giữa hai bên
quốc
cộng. Giữa đảng Bônsêvich và đảng dân chủ xã hội. Các tờ báo đối lập
vẫn còn
xuất hiện mặc dù bị truy lùng. Tại một số địa phương đã xảy ra các cuộc
tranh
quyền giữa hai đảng phái đối cực. Đảng
xã hội ôn hòa và đảng Mensêvich cũng đạt nhiều thành quả tốt đẹp. Trong
các
cuộc bầu cử tại các Sô Viết, mặc dù bị áp lực và bất công trong các
cuộc vận
động, các đảng xã hội cũng chiếm 19 trong số 30 Sô Viết địa phương.
Đứng trước tình thế bất lợi này,
chính
quyền Bônsêvich phản
ứng lại bằng cách cho áp dụng chính sách độc tài trên hai lãnh vực
chính trị và
kinh tế.
Hệ thống giao thông tồi tệ, phương
tiện di chuyển thiếu phụ
tùng thay thế đã dẫn đến tình trạng khó khăn trong chính sách phân phối
lương
thực. Sản phẩm kỹ nghệ từ thành phố không đến tay nông dân, trong khi
đó nông
sản của nông dân không đền thành phố để tiêu thụ. Vấn đề then chốt của
chính
quyền là làm sao có đủ lương thực để cung cấp cho các
thành phố và binh sĩ trên các chiến trường. Đó là hai trung
tâm quyền lực của chính quyền. Có hai giải pháp phải chọn: Hoặc trở lại
nền
kinh tế thị trường trên cơ sở của một nền kinh tế đổ nát hiện nay. Hoặc
áp dụng
chính sách cưỡng bách trưng thu lương thực. Đảng Bônsêvich đã chọn con
đường
thứ hai. Bởi họ tin rằng chỉ có cưỡng bách mới có thể phá vỡ được chế
độ cũ.
Vào ngày 29 tháng 4 năm 1918, ngỏ lời
trước Ủy ban nhân dân
trung ương, Lenine tuyên bố thẳng: '' Tầng lớp tiểu tư sản hiện đang
đứng vào
hàng ngũ của chúng ta để cùng nhau lật đổ bọn tư sản và địa chủ. Nhưng
tình
hình ngày nay đã thay để. Bọn tiểu tư sản không chịu sinh hoạt trong tổ
chức có
kỹ luật. Nay chúng ta phải thẳng tay với những người có chút ít tài sản
này.''
Vài ngày sau đó, ủy viên nhân dân đặc
trách lương thực cũng
nói rằng chỉ có dùng súng đạn mới thu mua được lương thực. Trotski hô
hào một
cuộc nội chiến để trưng thu lương thực của nông dân .
Trong bài viết của một lãnh tụ
Bônsêvich, ông Radek Karl vào
năm 1921 cho chúng ta thấy chính sách của chính quyền Bônsêvich vài
tháng trước
khi cuộc cách mạng bùng nổ. Ông Radek Karl viết : '' Những người nông
dân vừa
tiếp nhận đất đai là những người lính vừa ở mặt trận chống Đức trở về.
Họ còn
vũ khí trong tay. Họ không coi chính quyền ra gì cả. Họ muốn làm gì thì
làm. Cơ
cấu hành chánh cũ đã hủy bỏ, trong khi đó chưa hình thành cơ cấu mới.
Chính
quyền có đến trưng thu hiện vật, thì cũng chẳng có gì để thu. Nông dân
chỉ chịu
nộp thuế cho nhà nước khi nào họ bị cưỡng bách.''
Nửa năm
sau, chính quyền Bônsêvich cho thi hành hai biện
pháp quan trọng.
Ngày
13 tháng 5, chính phủ ủy quyền cho ủy ban nhân dân đặc
trách tiếp tế lương thực thành lập một đội quân tiếp tế. Giữa
tháng 6, đội quân tiếp tế tuyển dụng
12.000 nhân
viên, đa số là dân thất nghiệp trong thành phố Petrograd. Đến năm 1920
con số
này lên đến 20.000 người. Nhiệm vụ của đội quân là tiến hành công tác
trưng thu
lương thực. Họ được trả lương theo tỉ lệ lương thực mà họ trưng thu
được của
nông dân.
Nghị
quyết thứ hai ban hành ngày 11 tháng 6 năm 1918, cho
tuyển dụng một số nông dân nghèo vào toán tiếp tế để họ đi thu các nông
phẩm
thặng dư của các điền chủ. Về sau các bần cố nông này lần lượt
thay thế các Sô
Viết địa phương, vì chính quyền không còn tín nhiệm các Sô Viết này
nữa. Động
cơ chính thúc đẩy những nông dân nghèo tham gia vào các toán trưng thu
là họ
được quyền tịch thu nông phẩm của các địa chủ, điều mà bấy lâu nay họ
thèm
muốn. Hơn nữa họ được quyền ăn chia một số lương thực tịch thu này.
Chúng ta có thể tưởng tượng ra hình
ảnh của những người đại
diện của chính quyền tại các vùng nông thôn. Chế độ mới gồm những người
chỉ
nghĩ đến quyền lợi. Sự hiểu biết chính trị và xã hội quá nông cạn. Họ
hành động
cốt chỉ để đạt được tham vọng riêng tư qua các hình thức cổ điễn. Như
đánh đập
thuộc cấp, rượu chè say sưa, làm lợi
cho mình và cho gia đình mình. Điều đó có thể cho chúng ta thấy mặt
thật của
cuộc cách mạng. Đó là lời nhận định của ông Grziosi.
Lúc đầu, ủy ban tiếp tế thu hoạch
được
một số kết quả. Nhưng
việc dùng nông dân nghèo vào công tác thu mua nông phẩm chứng tỏ chính
quyền
Bônsêvich không am tường về đời sống ở nông thôn. Theo một cách suy
tính đơn
giản, người cộng sản cho rằng nông thôn phân chia nhiều giai cấp và
xung đột
nhau. Nhưng trên thực tế, xã hội nông thôn liên kết nhau rất chặt chẽ
để chống
lại kẻ thù bên ngoài, nhất là chống lại những người ở thành phố. Một
khi bắt
buộc phải nộp nông phẩm thặng dư, cả làng họp lại để giải quyết bình
đẳng việc
đóng góp. Thay vì chỉ có nông dân giàu nộp số nông phẩm thặng dư, họ
quyết định
chia nhau đóng góp tùy theo khả năng từng gia đình.
Nhưng vì bị cướp mất quá nhiều nông
sản, nông dân bắt đầu
phản đối. Nhiều vùng nông thôn nổi loạn. Trước các hành động hung bạo
của các
toán trưng thu, các cuộc chống đối của nông dân thật sự mang tính chất
của một
cuộc chiến tranh du kích.
Cuộc chiến khởi đầu từ tháng 6 năm
1918.
Trong tháng 7 và tháng 8 nông dân gây
110 cuộc nổi loạn.
Các cuộc nổi loạn này lan tràn đến
các
vùng dưới quyền kiểm
soát của ngưới Bônsêvich. Trong vòng vài tuần lễ, uy tín của chính
quyền tiêu
tan. Trong suốt ba năm thi hành chính sách trưng thu tài sản , đã xảy
ra hàng
ngàn cuộc chống đối. Chính quyền đã phải dùng quân đội để can thiệp vào
một số
cuộc nổi loạn của nông dân.
Do việc áp dụng chính sách độc tài
cứng rắn, một số tờ báo
không thuộc nhóm Bônsêvich bị đóng cửa vĩnh viễn. Các cuộc đình công
của thợ
thuyền bị đàn áp thẳng tay. Thành viên của các đảng đối lập bị truy
lùng khắp
nơi.
Trong hai tháng, 5 và 6, có 250 tờ
báo
của phe đối lập bị
đóng cửa. Các Sô Viết mà đa số thành viên thuộc các đảng Mensêvich và
đảng xã
hội cách mạng ở các địa phương Kalouga, Tver, Riazan, Kostrama, Tov, Oerel, Vologda,.. đều bị giải tán bằng võ
lực. Hình thức giải tán tại hầu hết các Sô Viết diễn ra giống nhau. Sau
vài
ngày bầu cử, vì là nhóm thiểu số tại các Xô Viết, đảng Bônsêvich yêu
cầu chính
quyền đưa quân đội đến giải cứu. Các toán công an Tcheka tuyên bố lịnh
giới
nghiêm và cho nhân viên lùng bắt các đại diện của các đảng đối lập đắc
cử trong
các Sô Viết. Dzerjinski đề cử các đảng viên cộng sản trung tín đến các
Sô Viết
làm cuộc đảo chánh, chiếm
quyền hành.
Trong văn thư ngày 31 tháng 5 năm
1918
đề cử ông Eidok đến
Tver , Dzerjinski chỉ thị: '' Công nhân thợ thuyền đang chịu ảnh hưởng
nhóm
Mensêvich và nhóm xã hội cách mạng. Họ đình công, biểu tình và đòi
thành lập
chính phủ của những người xã hội. Đồng chí phải cho niêm yết khắp nơi
và thông
cáo rằng các toán công an Tcheka sẽ hành quyết ngay tại chỗ các tên
trộm cướp,
các thành phần đầu cơ, các bọn phản cách mạng, và những ai có âm mưu
chống lại
chính quyền Bônsêvich. Đồng chí ra lịnh bắt giam những người tư sản quý
tộc,
trung lưu không thường xuyên đóng góp lương thực cho nhà nước. Kiểm tra
và lập
danh sách. Danh sách này rất cần thiết cho chúng ta nếu họ chống đối.
Đồng chí hãy
chọn trong các toán công an những người cương quyết, những người biết
rõ rằng
chỉ có bắn vào đầu người khác, mới bắt họ câm mồm tuân lịnh. Kinh
nghiệm dạy
cho tôi biết, chỉ cần một số ít người cứng rắn có thể làm thay đổi cán
cân
thắng bại.'' .
Việc giải tán các Sô Viết có các nhóm
đối lập chiếm đa số và
việc trục xuất các người mensêvich và đảng xã hội ra khỏi Ủy Ban nhân
dên trung
ương đã gây phẫn nộ trong dân chúng. Công nhân thợ thuyền tổ chức đình
công tại
các trung tâm kỹ nghệ. Tình trạng tiếp tế lương thực ngày càng tồi tệ.
Tại vùng
Kolpino gần thành phố Petrograd, thị trưởng ra lịnh cho quân đội bắn
thẳng vào
toán biểu tình chống nạn đói. Có 10
công nhân tham dự biểu tình bị bắn chết.
Tại nhà máy Berezoski gần thành phố
Ekaterinbourg, Vệ binh
đỏ bắn chết 15 người trong toán biểu tình tố cáo nhóm Bônsêvich biển
thủ 150
rúp và chiếm đoạt các công ốc cao đẹp
nhất của thành phố. Ngày hôm sau, cả
vùng bị giới nghiêm. Công án bắn chết 15 người không làm báo cáo về
trung ương.
Trong khoảng thời gian từ 15 tháng 5
đến 30 tháng 6 năm 1918
, xảy ra rất nhiều cuộc biểu tình đẫm máu ở Sormovo, Iaroslavl, Toula
và tại
các thành phố kỹ nghệ Oural, Nijni-Taguil, Belorektsk, Zlatous,
Ekaterinbourg.
Các toán công an địa phương gia tăng các cuộc đàn áp.
Trong ba ngày, từ 8 đến 11 tháng 6,
Nha công an chính trị
Tcheka họp đại hội toàn quốc dưới sự chủ tọa của Dzerjinski. Có tất cả
100 đại
biểu của 12.000 nhân viên thuộc 43 đơn
vị công an địa phương về tham dự. Cuối năm 1918, con số nhân nhiên của
Tcheka
lên đến 40.000. Và con số cao nhất của ngành này đã từng lên đến
280.000 nhân
viên. Nhiều người cho rằng ngành công an còn đứng trên cả các Xô Viết
và trên
cả đảng cộng sản nữa.
Nội dung của đại hội ngành công an
nhằm xác định vai trò
tiêu diệt các âm mưu phản cách mạng của Tcheka trên toàn lãnh thổ Cộng
Hoà Sô
Viết. Tcheka còn là cơ quan quyền lực hành chánh của Sô Viết. Đại hội
đã lập ra
một sơ đồ tổ chức và kết thúc đại hội bằng một chương trình hành động,
giao cho
ban công an Tcheka thi hành trước khi làn sóng phản cách mạng nổi lên
vào mùa
hè năm 1918. Tất cả các toán công an địa phương phải thi hành theo mẫu
tổ chức
của trung ương Loubianka và phải hoàn thành trong một thời gian ngắn
nhất. Công
tác thực hiện từng bước như sau: Thu nhận tin tức tình báo; Điều nghiên
các
hoạt động của quân Mensêvich , quân Bạch Nga , các trường sĩ quan và hạ
sĩ
quan, các nhóm cách mạng thiên hữu, các nghiệp đoàn công nhân thợ
thuyền, kiều
dân ngoại quốc, thường dân và cả Hồng quân. Tóm lại, công an có nhiệm
vụ điều
tra và thành lập lý lịch từng người. Hồ sơ cá nhân được xếp theo từng
loại , có
ban phụ trách và quản lý riêng. Như ban
quản lý sĩ quan, ban phụ trách nghiệp đoàn,.. Các ban phụ trách này khi
cần, sẽ
tham dự các cuộc hành quân lục soát cùng với các toán công an.
Hai ngày sau khi kết thúc đại hội,
chính phủ cho tái lập án
tử hình. Án này đã được hũy bỏ sau cuộc
cách mạng tháng 2 năm 1917, nhưng được áp dụng tại chiến trường, ở
những vùng
có lịnh giới nghiêm vào tháng 7 trong cùng năm đó.
Đại hội kỳ hai , ngày 26 tháng 10 năm 1917 biểu
quyết bãi bỏ án tử
hình. Quyết định này đã làm cho Lenine phẫn nộ. Lenine
cho rằng bãi bỏ án tử hình là bày tỏ thái độ yếu đuối
không thể chấp nhận được. Lenine và Dzerjinski luôn luôn đề nghị tái
lập tính
cách pháp lý của bản án tử hình. Nhất là xử dụng cơ quan '' siêu pháp
lý'' của
ngành công an để thi hành án tử hình. Bản án tử hình hợp pháp đầu tiên
do tòa
tuyên án ngày 21 tháng 6 năm 1918 là bản án '' chống lại cách mạng''
của Đề đốc
hải quân Tchastnyi.
Vào ngày 20 tháng 6 năm 1918, lãnh tụ
Bônsêvich của thành
phố Petrograd là ông V. Volodarski, bị ám sát. Vụ ám sát xảy ra trong
lúc tình
hình ở cố đô rất căng thẳng. Mãy tuần lễ trước, sự liên hệ giữa đảng
Bônsêvich
và lực lượng công nhân thợ thuyền hết sức tồi tệ. Có hơn 70 vụ đụng độ
giữa hai
thế lực này trong tháng năm và tháng sáu.
Để đối phó các cuộc đình công, chính
quyền ra lịnh đóng cửa
các hãng xưởng lớn, mặc dù các hãng xưởng này đã quốc hữu hóa. Về sau,
các xí
nghiệp nhỏ cũng bị đóng cửa luôn, nhằm để bẽ gãy hoàn toàn các âm mưu
đình
công.
Sau vụ ám sát V. Volodarsk, một số
thợ
thuyền trong trong
thành phố Petrograd bị bắt. Ban đại diện công nhân thợ thuyền Mensêvich
của
thành phố cũng bị giải tán. Hai ngày sau, công an bắt giam 800 công
nhân thợ
thuyền. Lực lượng thợ thuyền tổ chức cuộc biểu tình phản đối đại quy mô
vào
ngày 2 tháng 7 năm 1918.
Trong thơ của Lenine gởi cho
Zinoniev,
bí thư thành phố Petrograd, cho chúng ta
thấy cái
suy tính chính trị bất thường của Lenine. Lenine
đã nhận định sai lầm về các cuộc nổi loạn của
công nhân thợ
thuyền sau vụ ám sát thủ lãnh V. Volodarski. Lenine tưởng rằng mục đíxh
các
cuộc biểu tình là để bày tỏ sự thương tiếc về cái chết của Volodarski.
Lenine
viết
:
''
Đồng chí Zinoniev, Tôi vừa nhận được tin cho biết giới
thợ thuyền ở Petrograd biểu tình đòi hỏi phải có hành động đối với vụ
ám sát
đồng chí Volodarski, nhưng đồng chí [ không thể là đồng chí của ủy ban
nhân dân
thành phố Petrograd ] đã chống lại. Tôi cương quyết phản đối đồng chí.
Chúng ta
bị tổn thương. Mặc dù chúng ta cổ võ khủng bố quần chúng theo như nghi
quyết
của thành phố, nhưng nếu làm như vậy, đồng chí sẽ làm
bế tắt tất cả sáng kiến đứng đắn của nhân dân.
Điều này chúng ta không thể chấp nhận. Chúng ta đang ở trong thời
chiến. Chúng
ta cần hô hào nghị lực của quần chúng để chống lại ''bọn phản
cách mạng'', đặc biệt là tại thành phố Petrograd. Nó
quyết định thành quả của cuộc cách mạng.
Chào
đồng chí.''
Xin
bấm vào số chương dưới đây để xem tiếp 
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| | |
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
| |
|
|