|
Ba triệu người Việt
Tự Do định cư tại nước ngoài chỉ là một số nhỏ so với trên tám chục
triệu trong nước, nhưng chính là mối lo sợ hàng đầu đối với nhà cầm
quyền Cộng sản Việt Nam. Đây là một cộng đồng đầy đủ thực
lực, từ nguồn chất xám, tinh thần đoàn kết, khả năng tài chánh đến
vai trò chính trị…Ngoại trừ tại Hoa kỳ, còn lại một số nhỏ định cư
rải rác khắp toàn thế giới, nhưng cộng đồng người Việt chẳng những
đã thu hút được cảm tình người bản xứ mà còn thay đổi được lối nhìn,
quan niệm và thái độ của thế giới tự do đối với những người đã bỏ xứ
ra đi sau ngày 30 tháng 4 năm 1975. Tinh thần đoàn kết dưới màu cờ
Vàng Ba Sọc Đỏ dù ở bất cứ nơi nào, người Việt Tự Do cũng đã giúp
người dân bản xứ nhận ra sự hiểu biết thô sơ, lệch lạc cũng như
những sai lầm của họ trước kia về chế độ Cộng sản Việt Nam. Ngoài ra
cần phải nói thêm, các nổ lực và thành quả tốt đẹp của người Việt
trong việc hội nhập vào xã hội mới cũng như tinh thần chống Cộng
triệt để đã vô hiệu hóa tất cả những lời tuyên truyền, bịp bợm, láo
khoét của các cơ quan ngoại giao Cộng sản từ trong nước cũng như ở
hải ngoại.
Khi vừa chiếm đoạt Miền
Nam, Hà Nội đã vội vàng cướp tài sản, bỏ tù, đày đi kinh tế và xua
ra đại dương những người mà Cộng sản cho là biếng nhác, ăn hại, phản
động, tay sai, đánh thuê và là mầm mống nguy hiểm cho chế độ. Nhưng
chỉ một thời gian sau, chính Hà Nội lại âu yếm gọi bằng ‘khúc ruột
ngàn dặm’ và trân trọng trải thảm đỏ, mời những người bị chúng đã
xua ra biển nên quên hận thù, quay về đùm bọc lấy anh em ruột
thịt xây dựng lại quê hương !. Vừa van lạy xin ‘tiền khúc ruột
ngàn dặm’, vừa lo sợ trước tinh thần đoàn kết
cũng như những thành công về kinh tế và chính trị của cộng đồng
người Việt ở nước ngoài. Trên bình diện quốc tế, tập đoàn Cộng sản
đã thua hẳn cộng đông người Việt tự do tại hải ngoại về mọi phương
diện. Muốn đánh bại cộng đồng, con đường tốt nhất là phải phá thối
và gây chia rẽ nội bộ…Do đó, để phá hoại cộng đồng, Cộng sản Việt
Nam đã nghiên cứu và dành một ngân khoảng lớn để huấn luyện, tổ chức
và tưởng thưởng cho điệp viên, cán bộ nằm vùng và những ai đã lở
‘dính chàm’ phải cúi đầu chờ lệnh.
Chỉ có hai sức mạnh khả
dĩ đánh đổ được tập đoàn bạo quyền Hà Nội mà thôi, đó là tinh thần
Đoàn Kết và Ngoại Tệ của cộng đồng người Việt
hải ngoại mà tinh thần đoàn kết của người Việt hải ngoại mới đích
thực là mối lo trầm trọng của tập đoàn Cộng sản Việt Nam. Do đó,
chúng ta không lạ gì khi Cộng sản Việt Nam chi ra nửa tỷ dollars cho
âm mưu kiều vận và phá hoại qua nghị quyết 36.
Nghị quyết nầy gồm nhiều
tiết mục nhưng chung quy có thể thu gọn trong 3 phần với 3 mục đích
chính : Lường gạt, tuyên truyền và phá hoại !
1- Lường gạt :
Kêu gọi chất xám và tiền của người Việt nước ngoài. Đây là phần nổi của nghị quyết. Làm một
công hai việc, vừa đánh bóng chế độ trong tinh thần hoà giải hòa hợp
dân tộc và kêu gọi khúc ruột ngàn dặm đem hết khả năng và của cải về
phục vụ đất nước. Nhưng thực chất là một sự lường gạt trắng trợn
những người dễ tin để đem chất xám về phục vụ củng cố một tập đoàn
thối nát, bất tài và tham nhũng, đồng thời khai thác tình thâm ruột
thịt, liên hệ gia đình của những ‘con gà để trứng vàng’ trong nước
hầu móc túi thân nhân nước ngoài.
2- Tuyên
truyền : Lợi dụng truyền thông, văn hóa để len lỏi vào Cộng
đồng bằng cách ru ngủ, mua chuộc, lôi kéo từ người lớn xuống trẻ em
dưới nhiều hình thức, từ sách báo, ca nhạc, cải lương đến các hoạt
động xã hội, tôn giáo và nhất là chú trọng vào chương trình dạy
tiếng Việt cho trẻ nhỏ. Các tòa đại sứ Cộng sản được cấp những ngân
sách khổng lồ để thi hành nghị quyết bằng cách tổ chức những đội ngũ
cán bộ, mục đích len lỏi vào các cơ sở của người nước ngoài như báo
chí, truyền thanh truyền hình, lập ra nhiều trang báo điện tử, diễn
đàn hoặc dùng tiền mua chuộc từ cá nhận đến tập thể trong các tổ
chức nầy. Đây là phần chìm mà các cơ quan ngoại giao tại
hải ngoại phải thi hành theo lệnh của bộ chính trị của đảng. Nhưng
trong năm qua Cộng sản Việt Nam đã thất bại, các cơ quan ngoại giao
nước ngoài không đạt chỉ tiêu cho năm 2006 trong chương trình xâm
nhập vào toàn bộ các hiệp hội, đoàn thể, đảng phái của người Việt
hải ngoại. Quan trọng nhất là cuối năm 2006 chúng đã hoàn toàn thất
bại trong âm mưu dùng tiền mua chuộc hoặc thay thế các chức vụ chủ
tịch của cộng đồng bằng các cán bộ nằm vùng hay những tên cò mồi dễ
dạy.
3- Phá hoại : Len
lỏi vào cộng đồng, đảng phái, đoàn thể để tạo mâu thuẩn, gây chia
rẽ, phá rối Cộng đồng người Việt hải ngoại…đồng thời huấn luyện,
nuôi dưỡng đám ‘chó săn’ để chúng theo dõi, bôi xấu, hù dọa, chụp mũ
những ai có hành động gây phương hại cho chế độ Cộng sản. Đây mới là
chính phần trọng tâm của nghị quyết 36 !
Phần nổi và phần chìm chúng tôi đã có dịp trình bày trong
những bài trước, trong phạm vi lần nầy xin đề cập đến một đòn ma
giáo thuộc phần trọng tâm
của nghị quyết 36, là chụp những chiếc mũ Cộng sản cho những ai mà
Hà Nội xem là thành phần cực kỳ phản động ở nước ngoài.
Chụp mũ hay đội nón cối
lên đầu những người quốc gia có tinh thần chống Cộng kiên trì, đối
với Cộng sản là thượng sách, vừa ít tốn tiền nhưng lại tạo được
nhiều kết quả thật quan trọng. Bất cứ ai có tên trong sổ đỏ thuộc
thành phần ‘cực kỳ phản động’ ở hải ngoại mà Cộng sản Việt
Nam không thể mua chuộc, hù dọa hay bắt bớ được
thì cứ việc ra lệnh cho đàn em đội ngay lên đầu họ một vài chiếc nón
cối thật lớn là xong chuyện ! Vì Cộng sản biết rằng, cộng đồng người
Việt Tự Do hải ngoại chẳng những căm thù người Cộng sản chính hiệu
mà còn xa lánh, tẩy chay những tên tay sai ăn cơm quốc gia thờ ma
Cộng sản như trường hợp Trần Trường ở Cali cách đây vài năm. Cứ việc
đội lên đầu người nào một vài cái nón cối thì trước sau gì danh dự
của nạn nhân cũng bị tổn thương không nhiều thì
ít. Đúng vậy, một khi dùng nón cối quật ngã được người nào thì xem
như Cộng sản đã thắng một trận đánh lớn mà không mất một viên đạn.
Điều tệ hại quan trọng nhất là một số ít người trong cộng đồng thiếu
suy tư phán đoán, thiếu tìm hiểu nạn nhân để chận đứng và vạch trần
âm mưu của Cộng sản, do đó họ đã vô tình nối giáo cho giặc bằng sự
im lặng của mình. Nói chống Cộng,
ngồi lại với nhau thì hùng hổ nói thật hay, nhưng khi có việc thì
rút vào bóng tối…Chỉ một việc nhỏ như đi biểu tình chống Cộng trước
tòa đại sứ Việt Cộng hằng năm vào ngày 30.4 thì thật đáng buồn khi
so sánh số người tham dự với khách trong các buổi tiệc liên hoan, kỹ
niệm của các hội đoàn chống Cộng !
Người chống Cộng nhiệt
tình, công khai ra mặt thường bị cô đơn, vì bà con giòng họ, bạn bè,
đồng hương, đồng chí trong các tổ chức lúc nào cũng tìm cách né
tránh. Chuyện cũng thật dễ hiểu, vì những người nầy thường về Việt
Nam du hí, thăm bà con, làm ăn…dĩ nhiên phập phồng lo sợ nhà nước
Việt Nam sẽ làm khó dễ, gây trở ngại khó khăn khi Hà Nội khám phá ra
họ có liên hệ giây dưa với những ‘tên phản động’. Dựa vào thế mặc
cảm sợ sệt của những người nầy đó, Cộng sản cứ đà tiến tới chụp mũ
người nầy đến người kia. Do đó, vừa mấy năm trở lại đây, trò chụp mũ
phát triển thật nhanh. Thử nghĩ lại xem, đã có biết bao nhiêu người
yêu nước nhiệt tình, xã thân cho đại cuộc đã nhụt chí rút vào bóng
tối vì những chiếc nón cối trên đầu !
Thành phần chuyên
nghiệp hành nghề chụp mũ là những ai ?
Có thể là một trong ba hạng người sau
đây : Cán bộ điệp viên đội lốt người tỵ nạn. Người nhẹ dạ
đã-đang-sẽ hưởng bổng lộc của Cộng sản Việt Nam. Người bị ‘dính
chàm’ của Cộng sản vì một vấn đế nào đó và một khi vết ‘chàm’ của
Cộng sản đã dính lên người thì không bao giờ gội rửa được ! Cái
bẫy giăng ra thật đơn giản là khi ban ân huê cho một cá nhân nào,
Cộng sản chỉ cần ghi lại tất cả dấu vết để sau đó áp lực nạn nhân
phải thi hành những yêu cầu của chúng. Nhiều trường hợp đi tù, một
vài cá nhân nào đó đã bán đứng đồng đội mục đích kiếm điểm với kẻ
thù, để được làm ‘cai tù’ ăn trên ngồi trước, để chạy tội hay hy
vọng rút ngắn thời gian cải tạo trở về đoàn tụ với gia đình…Lúc cần
thì Cộng sản xử dụng những bút tích đó để hù dọa, bắt
chẹt và ép buộc phải tìm cách đội lên đầu cái nón
cối cho những ai mà Cộng sản cần phải thanh toán ! …Đó là trò
đểu của Hà Nội đang mang ra áp dụng tại hải ngoại để tách rời những
người chống Cộng ra khỏi cộng đồng người Việt.
Các điệp viên núp bóng người tỵ
nạn thường xử dụng nhiều tên ảo, dùng những lời chưởi bới hạ
cấp, thô tục trên các diễn đàn, gởi thư qua các hộp thư điện tử và
dùng điện thoại cộng cộng để chưởi bới hăm dọa. Phương thức nầy chưa
được hoàn hảo, vì những lời hăm dọa chưởi bới dưới tên ảo không gây
xáo trộn cộng đồng bằng những pháp nhân có thật, nhưng những người
nầy thì không trực diện nói chuyện với nạn nhân mà chỉ dùng lối rỉ
tai người nầy người khác. Trường hợp nầy mới nguy hiểm vì Cọng sản
đã thành công trong việc gây xao trộn cộng đồng, tạo chia rẽ giữa
người nầy người kia…Nhân cách của những kẻ thường dùng kỹ thuật rỉ
tai đã là xấu vì nói lén sau lưng người khác, người ‘bị’ nghe thường
không chú ý, nhưng nghe mãi nghe hoài cũng thấm vào đầu óc họ. Đó là
chiến thuật tuyên truyền của Cộng sản, cứ nói mãi, thế nào cũng còn
lưu lại trong đầu người nghe không nhiều thì ít ! Những người đội
tên giả chưởi bới vô liêm sĩ thật ra không nguy hiểm bằng hạng người
rỉ tai người nầy người kia thì chúng ta cần phải cảnh giác. Kết quả
Cộng sản đã thắng bằng lối tuyên truyền cố hữu, chỉ một viên đạn bắn
ra đã sát hại nguyên cả đàn chim.
Một ít người ít hiểu biết, ích kỷ, ham
danh…muốn trở thành lãnh tụ bằng con đường tắt với vài ba đàn em
dưới trướng, khua chuông đánh trống, đấm đá lung tung để tìm
cách vương lên bằng những trò hề rẻ tiền, tranh dành chức vụ rồi bôi
xấu, chụp mũ…Hành động của thành phần nầy đã tạo ra những môi trường
thuận lợi cho kế hoạch phá hoại của nghị quyết 36. Để kết nạp thành
phần nầy, địch có thể cung cấp nhân lực cũng như tài chánh mục đích
tạo ra thật nhiều hiệp hội, nhiều đoàn thể, đảng phái nhằm chia
xẻ tinh thần đoàn kết của cộng đồng.
Vô tình thành phần nầy trở thành công cụ không công cho địch, rồi
một lúc nào đó, với một ân huệ hay hứa hẹn nào đó, những người nầy
trở thành những tay đắc lực phụ vụ cho quyền lợi của đảng Cộng sản
Việt Nam.
Chụp mũ là thủ đoạn của
Cộng sản, hành động nầy là nghề nghiệp của các diệp viên, những tên
cán bộ công an núp bóng trong hàng ngũ tỵ nạn. Những người quốc gia
chân chính, đừng vì ganh ghét cá nhân, đừng vì một chút lợi lộc tiền
bạc hay những lời hứa hẹn của địch mà nhắm mắt
làm theo lệnh quan thầy, đánh lung tung người nầy đến người khác.
Một khi Hà Nội chỉ thị phải
đánh một người nào thì phải nghĩ rằng người đó là cái gai trước mặt
mà chúng cần phải nhổ bỏ, nếu đánh gục họ thì xem như một người quốc
gia đã dùng vũ khí Cộng sản đánh thẳng vào cộng đồng người
Việt Tự Do ở hải ngoại.
Việc vạch mặt chỉ tên những tên
Cộng sản nằm vùng phá hoại cộng đồng là một việc phải làm của tất cả
mọi người, nhất trong giai đoạn nầy để loại ra khỏi cộng đồng những
phần tử đang ráo riết gây rối và phá hoại cộng đồng trong nhiều lãnh
vực. Nhưng tuyệt đối đừng nghe lời của những người có thành
tích bất hảo, miệng chống Cộng vung vít nhưng đàng sau chúng đưa tay
nhận tiền bạc lợi lộc của kẻ thù để đội lên đầu những người chống
Cộng chân chính và nhiệt huyết những cái nón cối. Cần phải tìm hiểu,
nghiên cứu thật chính xác về đời tư, quá trình hoạt động của hai đối
tượng, người hành nghề cụp mũ cũng như nạn nhân để tránh việc xét
đoán lầm người. Chỉ một hành động chuyền miệng rỉ tai bôi xấu một
người nào đã là hành động của kẻ tiểu nhân, chưa kể đến những chuyện
bày đặt buồn cười vô căn cứ thì chúng ta nên xét lại và ngăn chận
kịp thời, tránh chuyện ‘tam sao thất bổn’ nhỏ biến thành lớn, chuyện
ruồi bu thành vấn đề quan trọng. Không có chuyện gì có thể bưng bít
lâu dài, không nhanh thì chậm, tất cả sự thật sẽ được phơi bày dưới
ánh mặt trời, chừng đó người đời sẽ phê phán hành động của những
người hành nghề chụp mũ và con cái cháu chắc sẽ tủi nhục vì những
hành động của cha ông mình. Nhưng
hiện tại nếu không mau trừ khử những người hành nghề chụp mũ
kịp thời thì trong giai đoạn quyết liệt nầy cộng đồng chúng
ta sẽ thiếu hoặc mất đi những người tiên phong chống Cộng.
Chụp mũ là công việc của
bọn công an, điệp viên nằm vùng, nếu là người quốc gia, những ai đã
bỏ xứ ra đi vì không chấp nhận chế độ Cộng sản thì xin hãy dừng tay,
đừng vì cá nhân, tiền bạc, phe nhóm mà nhắm mắt chụp mũ những người
đang tranh đấu nhiệt tình trong lòng cộng đồng người Việt. Một điều khẳng định rằng, một khi Cộng
sản ra lệnh chụp mũ một người nào thì chắc chắn rằng Hà Nội muốn bịt
miệng và tách rời người đó ra khỏi cộng đồng bằng trò chia rẻ.
Cũng xin nhắc nhở những
người đang hành nghề chụp mũ, không phải ai cũng sợ chiếc nón cối,
mà một số người chống cộng nhiệt tình, có lý tưởng từ trong máu
huyết mà họ đã chứng minh bằng những hành động bất vụ lợi từ lúc cắp
sách đến trường cho đến ngày nay thì không bao giờ cái nón cối đánh
gục được họ. Đối với những người nầy,
càng bị chụp mũ, họ càng đứng dậy, hiên ngang tiếp tục con đường
tranh đấu cho đến ngày nhắm mắt. Mong rằng những người trong
hàng ngũ quốc gia thường xử dụng đòn chụp mũ hãy lấy lương tâm tìm
hiểu nạn nhân. Thật tình mà nói, những người chống Cộng thật cô đơn,
chính vợ con họ phản đối vì đã gây cho gia đình biết bao lo lắng
buồn phiền mà còn bị những người thường về Việt Nam như bà con, thân
nhân, bạn bè cũng như đồng hương, đồng chí…tránh né vì sợ Cộng sản
khám phá ra có liên hệ thân thiết với những tên ‘cực kỳ phản
động’ ở nước ngoài !
Tóm
lại, người trí thức quân tử dám nói dám làm, tôn trọng sự
thật và sẵn sàng chấp nhận sai lầm của mình..Tiểu nhân, ngữa tay
nhận ân huệ tiền bạc của bất cứ ai để thi hành bất cứ tội ác nào
được giao phó từ ném đá giấu tay, mang tên ảo, rỉ tai, bôi xấu đến
chụp mũ những người bị đối phương xếp vào loại ‘phản động’. Thế thì
nuôi dưỡng bao che cho tiểu nhân làm gì để chúng tiếp tay Hà Nội,
bôi nhọ những phần tử Quốc gia…để rồi cộng đồng sẽ thiếu nhiều chiến
sĩ tiền phong trong hàng ngũ chống Cộng sản.
Nếu còn chút lương tri,
xin hãy nghĩ lại xem….
Đinh Lâm Thanh
|